Tương truyền rằng
Quỳnh sinh cùng thời với nữ sĩ nổi tiếng, người đã dịch Chinh Phụ Ngâm của Đặng
Trần Côn ra thơ Nôm là Đoàn Thị Điểm.
Ngày ấy, Quỳnh đã thành niên,
nhà quan Bảng sinh ra thị Điểm, dạy học trò đông lắm. Quỳnh ngày ngày giả vờ đến
xem bình văn, để ngấp nghé cô Điểm. Học trò biết ý, vào thưa với quan Bảng, ngài
liền cho bắt vào hỏi:
- Anh kia, anh muốn gì mà cứ thậm thò thậm
thụt vào ra nơi đây?
Quỳnh thưa:
- Tôi là học trò,
thấy trường quan lớn bình văn, tôi đến nghe trộm.
Quan Bảng
nói:
- Ta biết rồi, anh đừng giả danh học trò mà bắt chước tuồng
chim chuột. Có phải học trò thì ta ra cho một câu đối, không đối được thì đánh
đòn!
Quỳnh vâng.
Quan Bảng ra một câu:
-
"Thằng quỷ ôm cái dấu đứng cửa khôi nguyên."
Quỳnh ứng khẩu đối
ngay:
- "Con mộc dựa cây bàng dòm nhà Bảng nhãn."
Quan
Bảng ngạc nhiên vô cùng. Câu đối phải nói vào loại "Hóc" thế mà Quỳnh đọc ngay
không cần nghĩ ngợi gì chứng tỏ phải là người thông minh xuất chúng. Ông có bụng
yêu, bèn giữ Quỳnh lại nuôi cho ăn học. Từ ngày đó, như rồng gặp mây, Quỳnh học
tấn tới lắm, kỳ nào văn cũng được đọc mẫu. Từ ngày trường quan Bảng có Quỳnh,
bao nhiêu học trò danh sĩ đều phải nhận Quỳnh là tài giỏi hơn cả.
Quan Bảng thấy Quỳnh học giỏi, có ý muốn gả cô Điểm cho, mà cô Điểm nghe cũng
thuận.
Quỳnh biết rằng cô Điểm chắc vào tay mình rồi, thỏa được ước
nguyền, song tính tinh nghịch, cứ đ
ùa cợt luôn. Cô Điểm đứng đắn, thùy mị lại
không ưa kiểu chớt nhả, Quỳnh lại càng ghẹo dai. Chính vì vậy mới có những cuộc
đối đáp lý thú về sau này...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét